http://3.bp.blogspot.com/-AyPcFGk15ks/UhwjlZXb5jI/AAAAAAAAOpg/BlZFCwkADTE/s1600/DoThiMinhHanh-2-danlambao.jpg

 

Chúng gọi em là phản động

Phương Uyên, một người con gái yêu nước đã được tạm thời tự do và giảm án nhờ sự đấu tranh không ngừng của đồng bào trong và ngoài nước, cũng như các tổ chức quốc tế … Vậy thì, không có lý do gì chúng ta quên được một người con gái bất khuất như Đỗ Thị Minh Hạnh đang chịu những bản án bất công trong lao tù cộng sản chỉ vì yêu nước, thương nòi ...”. Mời quý thính giả nghe phần Bình Luận của Hiền Sỹ với tựa đề: “Chúng Gọi Em Là Phản Động” sẽ được Song Thập trình bày

Trong tinh thần yêu nước và đấu tranh cho dân tộc, mỗi người tùy theo khả năng đóng góp của mình sẽ làm những công việc cụ thể phù hợp với bản thân để giúp dân tộc thoát ách độc tài cộng sản và nguy cơ mất dần vào tay Trung cộng. Có người thì rải truyền đơn yêu nước như Phương Uyên – Nguyên Kha. Có người thì đi biểu tình chống giặc Tàu như Bùi Minh Hằng, Trần Thị Nga... Có người lại phanh phui sự thật bán nước của cộng sản như Điếu Cày, tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ. Cũng có người đấu tranh cho dân oan như Tạ Phong Tần, luật sư Lê Quốc Quân... Và cũng có những người đấu tranh bằng cách giúp đỡ những công nhân bị tư bản đỏ bóc lột như nhóm Hạnh, Hùng, Chương, v.v...

Tù nhân lương tâm Đỗ Thị Minh Hạnh và, ''can bệnh hiểm nghèo'' kêu cứu !

 

Đỗ Thị Minh Hạnh bị đánh đập trong tù

Đỗ Thị Minh Hạnh: Con không tin một người công an nào hết, má hãy nhìn thân thể con đi nè!
Đỗ Thị Minh Hạnh là một trong 3 thanh niên bị nhà chính quyền Việt Nam kết án tù chỉ vì hoạt động cho quyền của người lao động tại Việt Nam. Trong một phiên xử phúc thẩm của toà án tỉnh Trà Vinh ngày 18-3-2011, nhà cầm quyền CSVN đã xử cô Đỗ Thị Minh Hạnh và anh Đoàn Huy Chương 7 năm tù giam, 9 năm tù cho anh Nguyễn Hoàng Quốc Hùng.
Minh Hạnh sinh ngày 13-3 năm 1985 trong một gia đình có bố mẹ đều là cán bộ ở Di Linh, Lâm Đồng. Khi bị bắt, Hạnh đang học Cao Đẳng tại Sài Gòn.
Mẹ của cô Minh Hạnh là bà Trần Thị Ngọc Minh trong những lần thăm nuôi con trong tù vừa qua đã hiểu được tâm trạng và việc làm của con gái, và bà kể lại qua cuộc phỏng vấn được phổ biến mới đây.
Theo bà Trần Thị Ngọc Minh, Minh Hạnh nói với mẹ cô rất nhiều bệnh, mặc dù không đau. Hạnh không ngủ được và có lẽ sẽ không qua nổi 7 năm tù. Hạnh cũng nói:
- Con không tin một người công an nào hết, má hãy nhìn thân thể con đi nè!...
- Con không thể chịu nhục với những cô cán bộ nó không lịch sự tí nào... bước ra cửa thì nó không cho con ra mà phải xin phép đàng hoàng, rồi phải kêu to "chào cán bộ A, chào cán bộ B... con không làm được điều đó... Tại sao con người với nhau phải đối xử như vậy? Con đến đây để thi hành án, chứ không phải cúi đầu chào người này người kia, tại sao làm nhục con người như vậy?
- Má ơi, con rất là đau buồn, con không buồn thân thể con, ở tù bao nhiêu năm cũng được... Họ bảo con hãy nhận tội đi rồi sẽ được giảm xuống 4 năm, nhưng không, ở đời thì chết chỉ có một lần mà thôi... để cho họ thấy rằng, họ không được phép coi thường tinh thần bất khuất của dân tộc. Mỗi dân tộc, mỗi một con người, nhất là người lãnh đạo đất nước phải biết rằng "Đặt quyền lợi và danh dự của tổ quốc lên trên quyền lợi cá nhân của mình chứ". Con đòi hỏi phải cho con đọc sách pháp luật, phải cho con tìm hiểu các lý luận chính trị, đồng thời là phải cho con lên thư viện, phải cho con nghe điện thoại... Tại sao phạm nhân ở đây cũng là phạm nhân, họ phân biệt đối xử vì con là phạm nhân an ninh nên không được cái này không được cái khác... Cán bộ nói thẳng, con không nhận tội là con phải bị y án.

 

 

Mẹ tù nhân Đỗ Thị Minh Hạnh tâm sự